Linh Tinh
-
PHONG CÁCH CÀ PHÊ SÀI GÒN XƯA
Hồi xửa hồi xưa… có một Saigon người ta gọi cà phê là “cà phe”, đi uống cà phê là đi uống “cà phe” với giọng điệu rất là ngộ nghĩnh. Tiếng Tây gọi cà phê là Café, tiếng Anh là Coffee nhưng mấy xì thẩu Chợ Lớn thì gọi là “cá phé”. Vậy thì café, coffee, cà phê, cà phe hay là cá phé muốn gọi sao thì gọi nhưng ai cũng hiểu đó là món thức uống màu đen có hương vị thơm ngon, uống vào có thể tỉnh người nếu uống quá đậm có thể thức ba ngày không nhắm mắt…. TRỞ VỀ THẬP KỶ 50 :…
-
DẠ!
DẠ! Nhiều người vẫn lầm tưởng khi dùng chữ ‘dạ’ là tỏ thân phận hèn kém, bề dưới, lép vế, hay hèn mạt. Hoặc thậm chí hiểu sai luôn khi cho rằng chỉ người dưới mới cần dạ với người trên. Chữ ‘dưới’ ở đây được hiểu là người nhỏ tuổi hơn trong xã hội, hay vai em/con/cháu trong gia đình. Mình đi dạy kèm. Ông nội đứa học trò ngang tuổi ba mình. Vài lần tới sớm nhóc chưa kịp tắm hoặc ăn cơm, hay những khi mưa to phải ngồi chờ cho dứt cơn mới về là bác hay tiếp chuyện mình. Bác cẩn thận hỏi ba mẹ…
-
Hãy làm người tử tế trước khi làm người có học
“AI ĐÓ ĐÃ NÓI VỚI TÔI RẰNG: HÃY LÀM NGƯỜI TỬ TẾ TRƯỚC KHI LÀM NGƯỜI CÓ HỌC” Sài Gòn là thế! Chiều đi làm về quá đói bụng, ghé tiệm xôi ở Nguyễn Văn Đậu. Đợi mua xôi, lấy điện thoại gọi cho đứa bạn, tự nhiên có thằng nhỏ đâu nhảy ra, làm giật cả mình: – Chú ơi, đừng xài điện thoại ở đây, dễ bị giật lắm. Mình gật gù, ờ ờ… – Con biết chú không mua vé số đâu, nhưng nếu được, chú ủng hộ con 1 tờ thôi? – Sao biết chú không mua? Cho 1 tờ đi – mình bảo. – Dạ,…